Cô bé hàng xóm làm tình với búp bê tình dục cao cấp

chúng tôi chưa dit nhau bao giờ. Tôi vừa nút lưỡi, hun hít khắp mặt mũi em, tôi vừa đưa tay xoa hai bầu vú. Tôi không biết mình nên xoa nhẹ nhàng hay mạnh tay, nhưng để chắc ăn cho em đừng bị đau, tôi nhè nhẹ xoay xung quanh hai núm. Em rúm người lại.
Hai bàn tay tham lam của tôi đã tiến xuống mông rồi vòng ra phía trước. Cái chùm ông mà cái lần ngồi trên cây mận được nhìn thấy, giờ đây tự tay mình sờ vào. So với lông của tôi, của em ngắn bằng một phần 3. Tôi dìu em nằm ngã lên chiếc giường tre ộp ẹp. Tôi banh hai chân nàng ra, chùm lông ngắn chưa bao phủ được hang động, nên tôi dễ dàng nhìn thấy nước đang rĩ ra, hai mép âm vật đỏ mộng, như thể bao nhiêu máu cứ dồn hết vào chổ đó. Nói cho ngay, lúc đó tôi chẳn có kinh nghiệm làm cái chuyện ái ân, nên tôi cũng chẳng có liếm múc chim nàng. Sỡ dĩ tôi cứ banh ra rồi lại lấy tay xoa xoa trên mu, là vì tôi cũng chẳng biết mình phải làm gì bây giờ.
Hôm nay ngồi nhớ lại cảnh đó, tôi không sao quên được cái thân thể đẹp lạ thường của nàng, mà sau này, chính vợ tôi cũng chẳng bì được. Em nhìn tôi khuyến khích. Tôi lấy hết can đảm của mình dồn vào cái dương vật, giúp nó đã cứng càng căng thêm. Tôi nằm úp lên người nàng, dương vật trượt dọc theo háng của nàng. Tôi cố tình đâm vào nhưng không được. Tôi cứ chu đ*t lên cao để đâm dương vật mình vào, khi thì nó vướn chùm lông, khi thì trượt dọc bên ngoài âm hộ, là cho “đổ mồ hôi trán, váng mồ hôi cu”. Thấy tôi chật vật mãi mà chưa đâm vào được, nàng vặn vẹo để cho hai mép lồn banh rộng ra, còn tôi thì vẫn tiếp túc cho dương vật mình thọc vào. Bất ngờ trong khoảnh khắc may mắn, đầu dương vật của tôi đổi hướng, bị vướng lại mà không trượt nhẹ nhàng như trước nữa, tôi biết nó đang được đâm vào lổ.
Bạn đang đọc truyen sex ”Làm tình với cô bé hàng xóm”
Tôi nhích dần nhích dần dương vật mình vào sâu, chắc có thể do còn nhỏ tuổi, nên âm hộ của nàng hơi bị chật. Tôi đâm mạnh vào trong, nàng á lên một tiếng đau đón, dương vật đã cắm sâu vào trong. Tôi cũng đau không kém, lần đầu tiên nó chui vào cái chổ kỳ cục và chật hẹp như thế.
Những ngày sau đó chúng tôi nhìn nhau cứ cười suốt. Chúng tôi để dành những tình cảm ban ngày hết cho ban đêm, khi mà cảnh vật xung quanh chìm vào bóng tối lặng lẽ. Tôi và nàng thực sự bên nhau trong ái ân, đêm nào cũng dit nhau vài ba phát trên chiếc giường tre vang lên những tiếng răng rắc, hoà vào màng đêm, mất hút.
Tôi còn nhớ rất rõ vào một đêm cuối năm, tôi nằm mơ với một giấc mơ lạ và buồn.Nàng buồn bã báo với tôi một tin:
– Đã đến ngày em phải về với ông bà và người thân. Những ngày sống bên anh em thật hạnh phúc.
– Em đi đâu, chúng mình vẫn có thể tiếp tục sống bên nhau mà?- tôi nói như van lơn
– Không được anh à.
– Tại sao vậy?
– Sáng ngày mai anh sẽ rõ. Những anh phải hứa với em một điều…- nàng ngập ngừng
– Em đi rồi anh sẽ buồn lắm. Em có điều gì thế?
– Chị Vân ngoài đầu ngõ đang để ý thương anh. Nếu anh còn thương em, mong anh hãy nhận lời thương chị ấy. Biết đâu anh sẽ tìm thấy em trong đó
Tôi bừng tỉnh giấc thì không thấy nàng bên cạnh như mọi khi. Trời bên ngoài đã hừng sáng. Tôi vội lao xuống giường chạy tìm nàng. Không một dấu vết, như thể nàng chưa ở đây một ngày nào cả. Tôi thiu thỉu ngồi nhớ lại giấc mơ ban nảy thì mới biết đó là lời vĩnh biệt. Tôi chưa hình dung được vì cớ gì nàng lại bỏ ra đi, và rồi nàng sẽ đi về đâu?
Nhìn lại lịch, hôm ấy là ngày 25 tháng chạp. Bà nội nhờ tôi tảo mộ (giẫy cỏ mã), có cả cô gái tên Vân,là hàng xóm của bà nội. Tôi cũng vui lây khi thấy nàng cũng vô tư hiền lành như em Thy của tôi, nhưng tôi không sao quên được nàng.
– Đây là mộ của ông cố và bà cô
Bà nội giải thích như vậy mỗi khi tôi cùng Vân giẫy xong một cái mộ.
– Còn cái tên Trịnh … là ai vậy nội?
– Là ông nội chứ ai
Chúng tôi tiếp tục công việc. Chợt Vân hỏi:
– Nội ơi, kế bên chổ ông là một ngôi mộ đất nhỏ xíu, của ai vậy?
– Bây đọc bia tao xem
– Dạ … Trịnh Vân Thy..-
Tôi giật mình khi nghe bà nhắc đến tên Thy. Tôi chạy đến thì bà kể:
– Vân Thy là con của thầy, tức là cháu nội của bà. Nó mất khi vừa tròn hai tháng tuổi do bị trúng đạn của giặc, nay đã mười sáu năm
Tôi thẩn thờ khi nghe tin này. Nàng đó sao? Da tôi nổi cả gai khi nhớ lại cái buổi chiều dit nhau với nàng , mà nàng và các người thân lôi kéo nhau bên những gò mả này, và họ đã tung chạy khi tôi xuất hiện. Tất cả họ chỉ là bóng ma…
Suốt một tháng sau đó tôi bị bệnh liệt giường, không thẻ đứng dậy được. Nàng từ cõi âm về để sống với tôi, mặc cho những người thân ngăn cấm. Tôi bệnh không phải vì do những hồn ma kia ám hại, mà do sự tưởng nhớ đến nàng. Suốt cuộc đời của tôi cũng không sao tìm lại được hình bóng của nàng.
Những ngày tôi bệnh, Vân đã tình nguyện nuôi lo cho tôi. Trước thâm tình đó, tôi bề ngoài cũng ráng vui vẻ, nhưng thật sự trong lòng tôi rất nhớ em Thy. Đêm đó, nàng về với tôi:
– Linh hồn em đã nhập vào chị Vân rồi đó. Nếu anh còn nhớ thương em, anh hãy cưới chị Vân
– Cám ơn em
Tuy là tâm tính của nàng Vân không khác với Thy, nhưng trong đêm tân hôn, tôi mới biết thân thể của Vân thua hẳn với Thy. Nhưng đến nay, nhờ hình ảnh, lời căn dặn gởi gắm của Thy, mà tôi sống với Vân thật hạnh phúc.
Hết

(Truyện 18+ sướng tại tintuc101.com)

Gửi bình luận